NGÔI NHÀ KHÔNG CỦA CHỊ EM, KỲ 2: “TỜ GIẤY KHÔNG LỜI”
Chính vì quá tin tưởng thằng Út nên nó bảo gì cũng nghe, đưa gì cũng ký, cuối cùng nhà đất thành ra của vợ chồng nó
NGÔI NHÀ KHÔNG CỦA CHỊ EM
KỲ 2: “TỜ GIẤY KHÔNG LỜI”
Ba năm trước, một buổi chiều như mọi buổi chiều
☀️ Chiều hôm ấy, nắng vàng nhạt trải dài trên khoảng sân nhỏ trước nhà. Hòa đi làm về muộn, thấy trước hiên có chiếc xe máy dựng, là vợ chồng thằng Út. Chị không nghĩ gì nhiều, vì chúng cũng thường về thăm cha mẹ, nhất là những lúc... cần tiền.
🚪 Bước vào nhà, Hòa thấy Liên, vợ thằng Út đang ngồi cạnh bà Bảy, tay cầm xấp giấy tờ dày cộp. Trên bàn, ông Sáu đang cặm cụi ký, thằng Út đứng bên cạnh chỉ dẫn.
“Ký đây cha, chỗ này... Rồi ký tiếp chỗ này nữa...”
👓 Ông Sáu đeo kính lão, nhìn vào tờ giấy, nhưng ông không đọc được những dòng chữ nhỏ li ti. Cả đời làm nông, con chữ với ông chỉ là những đường nét xa lạ.
❓ “Giấy gì đó con?” Ông hỏi, giọng khàn đặc vì thuốc lào.
Liên cười tươi: “Dạ, thủ tục hành chính thôi cha. Xã yêu cầu cập nhật lại thông tin đất đai cho cả xã. Vợ chồng con xin làm giúp cho, khỏi để cha mẹ phải đi lại.”
- “Ờ, vậy hả. Tưởng gì.” Ông Sáu cúi xuống ký tiếp.
Hòa đứng ở cửa, nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng thoáng qua một tia nghi ngờ. Nhưng chị nghĩ, chắc mình đa nghi quá. Dù sao, thằng Út cũng là con, nó có ăn gan hùm cũng không dám!
🚶♀️Chị đi vào bếp, không nói gì. Sai lầm lớn nhất cuộc đời chị là im lặng trong giây phút ấy.
🌾 Sau hôm đó, cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường lệ. Thằng Út và vợ thỉnh thoảng vẫn về, vẫn “cha mẹ” ngọt xớt. Ông bà Sáu mỗi lần có khách đến chơi lại khoe: “Thằng con trai tôi hiếu thảo lắm, vợ chồng nó thương cha mẹ lắm.”
💼 Hòa vẫn đi làm, vẫn đưa tiền phụ giúp cha mẹ, vẫn là người lo cơm nước thuốc thang khi ông bà đau ốm. Thỉnh thoảng, chị nhắc đến chuyện mảnh đất, hỏi thăm giấy tờ thế nào rồi. Bà Bảy bảo: “Để thằng Út nó lo. Mày là con gái, hỏi làm chi cho mệt.” Hòa im lặng. Đã quen rồi.
⏳ Ba năm trôi qua. Ba năm thằng Út và vợ nó làm ăn phất lên trông thấy. Chúng mua xe hơi, xây nhà mới. Hàng xóm xì xào: “Con ông Sáu làm ăn giỏi quá, phát tài phát lộc”. Ông bà Sáu nghe vậy, tự hào lắm. Bao nhiêu năm cưng chiều, cuối cùng cũng có ngày đơm hoa kết trái.
🤔 Chỉ có Hòa là thấy lạ. Thằng Út học hành dốt nát, làm ăn thì chưa bao giờ biết đến chữ “siêng năng”, tự dưng lại giàu có nhanh thế? Nhưng chị không dám hỏi. Hỏi làm gì, rồi lại bị mắng là “ghen tị với em”.
Rồi một ngày, sự thật vỡ lở.
🏢 Hôm ấy, ông Sáu thấy hàng xóm được UBND mời lên xã để “xác nhận thông tin đất đai” nhưng không thấy gọi vợ chồng ông. Ông thắc mắc hỏi vợ, vợ cũng không biết, do đó ông đã lên tận nơi, mang theo sổ đỏ phô tô còn sót lại, mang theo giấy tờ tùy thân.
👨💼 Cán bộ xã nhìn ông, ngập ngừng một lát rồi nói: “Bác Sáu ơi, bác có biết thửa đất số 247 của gia đình mình đã được sang tên cho con trai bác từ ba năm trước không?”
Ông Sáu sững người. “Sang tên? Sang tên là sao?”
“Dạ, là chuyển quyền sở hữu đất. Hiện tại, đất đã đứng tên anh Phước và chị Liên rồi ạ.”
🙅 Ông Sáu lắc đầu quầy quậy: “Không, không thể nào. Tôi có ký giấy tờ gì đâu. Đất nhà tôi, con trai tôi đang làm thủ tục cập nhật thông tin với xã mà!
Bác có nhớ ba năm trước, bác có ký một số giấy tờ không? Có thể bác tưởng là thủ tục hành chính, nhưng thực chất là hợp đồng tặng cho quyền sử dụng đất.”
🧍♂️Ông Sáu đứng như trời trồng. Ba năm trước... buổi chiều hôm ấy... thằng Út và vợ nó mang giấy tờ đến... “thủ tục hành chính”... nó bảo ký đại khái... trời ơi.
🥴 Ông lảo đảo, phải vịn vào bàn mới không ngã. Cán bộ xã vội đỡ ông, rót cốc nước. Nhưng ông không uống. Ông chỉ hỏi, giọng run run: “Giờ... giờ đất đó... còn của tôi không?”
😔 Cán bộ xã cúi đầu: “Dạ, về mặt pháp lý, đất đã thuộc về con trai bác rồi ạ. Bác có thể hỏi lại gia đình xem thế nào.”
🚶♂️ Ông Sáu ra về trong cơn choáng váng. Trên đường về, ông đi qua chi nhánh ngân hàng huyện và tình cờ nhìn thấy chiếc xe hơi của thằng Út đậu trước cửa. Ông dừng lại, nhìn vào trong, thấy vợ chồng nó đang ngồi nói chuyện với nhân viên ngân hàng.
Linh tính mách bảo, ông lẳng lặng vào trong, hỏi thông tin và nhận được tờ giấy báo.

😱 Ông biết được sự thật khủng khiếp nhất: Mảnh đất của ông, mảnh đất mà ông đã dành cả đời để dành dụm, mua từng mét vuông một đã được thằng con trai ông đem thế chấp ngân hàng để vay tiền từ hai năm trước. Số tiền vay: 3 tỷ đồng. Và nó đã không trả được lãi suốt 6 tháng nay.
🏠 Ông Sáu về đến nhà, mặt cắt không còn giọt máu. Bà Bảy hỏi gì ông cũng không nói. Ông ngồi thụp xuống bậc thềm, nhìn ra khoảng sân nơi ông đã từng ẵm thằng út trên tay, đã từng tự hào khoe với cả làng rằng cuối cùng ông cũng có con trai nối dõi.
😭 Nước mắt ông chảy ra. Lần đầu tiên trong đời, ông Sáu khóc như một đứa trẻ.
🌙 Đến tối, Hòa đi làm về, thấy cha ngồi bất động, mẹ thì khóc rưng rức. Chị hỏi chuyện. Bà Bảy kể lại tất cả. Hòa nghe mà lạnh sống lưng. Thì ra ba năm trước, buổi chiều hôm ấy, chị đã nhìn thấy cái bẫy, nhưng chị đã không nói gì. Không phải vì chị vô tâm, mà vì từ nhỏ đến lớn, cha mẹ chưa bao giờ lắng nghe chị. Nói cũng vậy thôi.
🛏️ Đêm ấy, ông Sáu không ngủ được. Ông nằm trằn trọc, nghĩ về cuộc đời mình. Nghĩ về những đứa con gái mà ông đã đối xử bất công. Nghĩ về những lời mà chúng nó đã từng nói, mà ông đã gạt đi. Nghĩ về chị Thương, đứa con gái lớn, đã mất trong một tai nạn mà ông không có tiền đưa về. Nghĩ về chị Nhớ, chị Nhân, chị Nghĩa, những đứa con đã cắt đứt liên lạc với ông từ nhiều năm nay.
💔 Rồi nghĩ về thằng Út, đứa con trai duy nhất, niềm tự hào của cả cuộc đời ông, hóa ra lại là kẻ đã cướp đi tất cả.
🆘 Bỗng nhiên ông Sáu ôm ngực, thở không ra hơi. Bà Bảy hốt hoảng gọi bà con hàng xóm chở đi cấp cứu. Xe đưa ông đi trong khi bà chỉ kịp với theo chiếc áo. Trên xe, ông Sáu vẫn mở mắt, nhìn lên trần xe, nước mắt chảy dài.
🥺 Ông muốn nói gì đó. Có lẽ ông muốn gọi tên những đứa con gái. Nhưng ông không thể.
🏥 Trong phòng cấp cứu, ông Sáu nằm đó với những suy nghĩ không thể thốt thành lời. Hòa ngồi ngoài hành lang, nhìn thấy thằng Út và vợ nó cũng vừa đến. Vẻ mặt chúng không hề có chút lo lắng, chỉ có bực dọc vì bị gọi dậy lúc nửa đêm.
Kỳ sau: “Bốn chị em và những lựa chọn”